Bài dự thi Unleash Your Creativity With Ireland 2017

Dear Friends, 

Ireland has been always my dream, the travelling aspiration especially with my beloved one. The scene, the air, the challenging peaks, the culture. Everything of Ireland drives me to take any chance and try my best to reach it, and land on it.

This competition is a once in a lifetime opportunity for me. I would really appreciate your support to help me win the prize to go visit this beautiful country.

Thank you.

From wannabelocal with love 😀


Chào mọi người,

Chỉ một cái Like và Share nhỏ bé của mọi người có thể mang L đến với mơ ước Ireland xa xôi. Lần đầu làm thơ, cũng là lần đầu với nhiều bỡ ngỡ và sai sót. Nhưng L vẫn muốn thử thách thêm một lần nữa, vì biết đâu ….

Cảm ơn mọi người với nhiều thân thương 😀

 

 

MỘT THOÁNG IRELAND

Em đến với anh, với Ireland diệu kỳ!
Khép lấy bờ mi, rặng núi uy hùng,
Ôm cả không trung, cả nước hồ xanh biếc.
Có em, có anh, có mảnh tình thắm thiết.

Em đến với anh, với Aran nhiệm mầu,
bạc đầu sóng vỗ, vẫn hùng hổ, hiên ngang.
Quần đảo bờ Tây, gieo ngàn cảm hứng:
“Man of Aran”, hay “Well of The Saints” *.

Em đến với anh, với Dublin xanh mướt.
Đàn thiên nga trắng nhẹ lướt thong dong,
St. Stephen’s Green, nơi đáng trải lòng.
Thoáng chuyện Ulysses, từ ngài James Joyce ấy.

Em đến với anh, phải lòng phố Cork,
Với dàn người trẻ rảo bước đan xen,
Chẳng chút băn khoăn, ôm lấy kẻ sang, hèn.

Em bẽn lẽn len qua từng bục giảng,
Ở đời: Gieo chữ cũng cần kẻ mộng mơ.

Em đến với anh, với Giant Causeway lạ lùng,
Trỗi dậy từ rung chuyển của dung nham.
Để hôm nay, người đời nức tiếng vang,
Em mới hiểu ai cũng cần tôi luyện.

Em đứng với anh, trên đỉnh vách Moher,
Nghe hơi thở từ bồ công anh nhỏ,
Lòng này đã tỏ, vẫn mặc cảm xúc trôi,
Mấp máy đôi môi: “trót yêu Moher rồi”

Em đến với anh, với tinh thần Irish,
Với Cecelina, luôn đứng đầu chick-lit.
Như tiếng cười rả rích của Holly,
Lòng chẳng muốn biệt ly dù bao lần tái bút , rồi Gerry mất hút với niềm đau.

Em đến với anh, mến năm chàng nghệ sĩ,
thay lời hoa mỹ bằng giọng hát du dương.
Cho đến khi mỗi kẻ một bước đường,
Biết phương nào còn Westlife như thế.

Em là gió, vốn chẳng muốn dừng chân.
Nhưng chẳng thể ngân hoài bài ca du mục.

Hãy để em gần anh thêm chút nữa,
Để cảm được từng phút của đôi ta,
Sợ mai này em lỡ bước đi xa,
anh chẳng nhớ những ngày ta xưa cũ.
Em dẫu biết chẳng ngôn từ nào đủ,
Để thỏa lòng mong ước với Ireland.

Chú thích:
“The Well of Saints”*: Thực chất là “The Well of The saints” được lược bỏ từ “the” để bài thơ có vần hơn.

Trần Diệu Linh

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s